Tháng 12, 2018
Thứ bảy
Chủ Nhật, ngày 15/04/2012 08:59 AM (GMT+7)

Giá trị của khoảng trống

Khoảng trống góp cho đời những giá trị, nếu em chịu khó “trò chuyện” cùng nó.

Tôi viết những bài báo này để làm “xã luận” in trên mỗi số báo Hoa Học Trò. Chủ đề của mỗi bài bám vào chủ đề chung hoặc một khía cạnh chủ đề của số báo. Giờ thì tôi không còn nhớ in số báo nào. Nhưng vẫn tìm khá dễ dàng trên mạng, dù tôi rời báo này cũng đã mấy năm rồi. Có lẽ nó vẫn đang truyền tay trong các lứa tuổi thanh niên mới lớn lên.

Nhiều khi khoảng trống chẳng phải là vô nghĩa. Khoảng trống giúp em nhận biết âm tố này với âm tố kia, âm tiết này với âm tiết nọ. Khoảng trống còn có cả tên gọi. Ví dụ như trong tiếng Việt có 5 thành phần âm vị trong một âm tiết. Vì một lẽ nào đó mà “sún” mất một âm vì thì âm vị bị “sún” đó vẫn có tên hẳn hoi: Âm vị zêrô, bởi chàng “sún” - khoảng trống – này đâu có hữu danh vô thực.

Dẫu không có mặt nhưng hắn ta vẫn đang làm nhiệm vụ hẳn hoi, đó là nhiệm vụ phân biệt nghĩa của tiếng này với tiếng khác. Chẳng hạn với âm tiết HOA. Dẫu nó không có phụ âm cuối nhưng vẫn coi như tồn tại âm vị zêrô bởi chính khoảng trống zêrô này cho phép ta nhận diện ra âm tiết HOA, từ HOA mà không phải là HOAN hay HOANG nào khác…

Giá trị của khoảng trống - 1

Khoảng trống không vô nghĩa

Và cứ như vậy, khoảng trống góp cho đời những giá trị, nếu em chịu khó “trò chuyện” cùng nó.

Khoảng trống của hàng cây cho em biết nâng niu bóng mát.

Khoảng trống của nấm đất nhắc nhớ sự hữu hạn của phận người.

Khoảng trống trên chiếc ngai vàng cho em cảm phục ý chí của bước chân người, mải miết đi tới, cho đến tận cùng ánh sáng dân chủ, cộng hoà.

Khoảng trống trong nồi cơm gợi nỗi ám ảnh về ngày giáp hạt.

Khoảng trống trong không gian cho người ta nhìn thấu lên tận các vì sao.

Khoảng trống trong mắt bạn cảnh báo em đã làm điều gì dại dột.

Khoảng trống một chỗ ngồi trong lớp học cho em thương cảm về một giọt mực đã lặng lẽ rời xa cửa lớp.

Khoảng trống của chiếc răng cửa trên “hàng tiền đạo” nhắc em ngày em đi qua thời mẫu giáo và trở thành nàng “sinh viên” lớp một.

Khoảng trống sinh học nhắc nhủ em về một giá trị thiêng liêng cần phải thận trọng trao và nhận khi em lớn lên.

Và hôm nay khoảng trống sân trường có cho em tiếc nuối năm học đã qua cùng bao dự định, khi những chiếc lá vàng ngồi cô đơn trên ghế đá mơ về một ngày trời đất sang thu?

Đoàn Công Lê Huy (Bài đăng trên báo Hoa học trò)

Tin đọc nhiều

Người thầy đầu tiên của tôi Ba tôi là người Thầy đầu tiên của tôi, không chỉ dạy chữ mà...
Xin Tạ ơn Người... Thanksgiving! Biết về Lễ Tạ ơn đã lâu nhưng tôi chỉ chú ý đến ngày Lễ này...
Bỏ của chạy lấy... việc Chuyện “chạy việc” ở nước ta bây giờ cần được xem như một...
Có diệt được lòng tham trong mỗi chúng ta không? Làm thế nào để chống “địch nội xâm”, tức chủ nghĩa...